Thứ Hai, ngày 01 tháng 7 năm 2013

Phim Tình Như Chiếc Bóng ( ToDayTV ) Tập Cuối 20-21-22-23-24-25-26-27-28-29-30-31-32-33-34-35



















Xem phim Tinh Nhu Chiec Bong Tap Cuoi 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35

Em trong sáng và vô tư thấy an lòng, ánh mắt em sáng lên khi tôi kể về những địa danh thằng cảnh, cách làm bù nhìn tuyết, về mùa đông nước Anh. Em là người ham học hỏi và khám phá, nhưng em cần phải bứt phá hơn nữa sẽ giành được thành công và em sẽ có được những thứ em hằng mưa ước cô bé ạ!”

Anh giới thiệu về gia đình có 2 anh em trai, em gái hiện làm PhD cùng ngành với tôi bên Đức, mẹ cũng làm giáo viên giống mẹ tôi và ba là kỹ sư… Anh tới Việt Nam theo một chức phi chính phủ, giúp đỡ các nước đang phát triển về ngôn ngữ để rút ngắn khoảng cách về hội nhập. Anh yêu Việt Nam, yêu con người, khung cảnh nơi đây. Anh nói, ở đây con người thân thiện, xã hội an toàn hơn bên Anh và các nước khác nhiều, trí thức Việt Nam có tài năng nhưng điều kiện và sự ưu đãi ở Việt Nam chưa tốt, các suy nghĩ hủ tục và lạc hậu vẫn còn, nhiều người đàn ông Việt Nam vẫn còn gia trưởng, luôn coi việc chăm sóc con cái và nội trợ, việc nhà là của phụ nữ…

Thi thoảng tôi và anh cùng đạp xe lên bờ hồ đi dạo, luồn lách vào dãy phố cổ, tìm cho kỳ được những coffee shop vừa ngon, rẻ và thú vị, cuối tuần tôi đưa anh lên chợ đêm Đồng Xuân ở Hàng Ngang, Hàng Đào. Chúng tôi cùng vẽ bức ký họa chì của một lão ông ở chợ đêm, mỗi người giữ một bản, cùng đi chụp ảnh Hàn Quốc. Anh nói vì chiều tôi nên mới đi chụp ảnh này, bữa nào sẽ dẫn tôi đi tác nghiệp bằng máy của anh kèm theo một cái nháy mắt đầy bí ẩn. Hóa ra anh cũng biết nhiếp ảnh, thứ mà tôi mơ ước, là đam mê của tuổi trẻ mà tới giờ tôi vẫn chưa thực hiện được, để có một professsional camera không phải đơn giản… Mỗi lần anh như vậy tôi lại cảm động và nhớ tới Ray rất nhiều. Ray là người Hà Lan, cũng giống Richard, Ray là giáo viên Tiếng Anh. Ray và tôi không có quá nhiều kỷ niệm nhưng cũng có những bức hình chụp chung, cũng có những nụ hôn, những ấm áp bên nhau và Ray là người vô cùng có ý nghĩa với tôi bởi anh là người đã mang tôi ra khỏi “ rào cũi” của quá khứ về Lupin.

Richard rất biết giữ lời hứa, cuối tuần tiếp theo, anh đưa tôi ra bãi đá sông Hồng. Nơi này tôi nghe nói rất nhiều nhưng chưa tới bao giờ.

“Hôm nay em sẽ là MẪU của riêng anh, còn anh sẽ là photographer cho riêng em!”

Những bức hình ghi lại những góc chụp lạ, rất chuẩn tôi không ngờ anh có thời gian tìm hiểu và anh có khả năng về nhiếp ảnh tới thế. Chụp chán chê, tôi muốn ngồi nghỉ, anh đi lấy đồ ăn và nước. Tôi cầm chiếc máy nặng trịch đưa lên và bắt đầu bấm, niềm đam mê bấy lâu, máu nghệ thuật chảy ngược lại, tôi bắt đầu bấm, bấm liên tục, chỉnh, xoay… nằm bò, cúi xuống, quỳ gối…


Ảnh minh họa

Mải mê tới mức, khi tôi lia ống kính lần cuối từ trên cao để lấy toàn bộ khung cảnh của bãi sông, tôi bắt gặp ánh mắt anh, màu xanh sâu thẳm, tha thiết và như muốn thấu hiểu tôi, dù cho ánh mắt đó đi qua cả Len máy ảnh. Tôi vờ như không có chuyện gì và tới nơi anh ngồi, bánh và nước đã được chuẩn bị sẵn…

“Anh không ngờ em lại biết chụp ảnh và chụp say sưa tới thế!”

phim Tinh Nhu Chiec Bong

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét