Thứ Ba, ngày 02 tháng 7 năm 2013

Phim Trâm Hoa Mai ( SCTV13 ) Tập Cuối 5-6-7-8-9-10-11-12-13-14-15-16-17-18-19-20















Xem phim Tram Hoa Mai Tap Cuoi 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20

Vừa nhập vào I75 South đi Atlanta An Hóa liền đạp mạnh cần ga. Chiếc Corola 1998 vọt tới trước rồi hai ba phút sau kim đồng hồ tốc độ chỉ gần 80. Điều này trái với lệ thường vì anh ít khi nào chạy nhanh hơn vận tốc luật định. Anh không còn trẻ cũng như không có cái thú say mê tốc độ. Ngoài ra anh nghĩ là dù có chạy nhanh thêm năm mười dặm một giờ cũng chẳng tới nơi sớm hơn được bao nhiêu. Sở dĩ hôm nay anh phải gấp rút vì bị trễ giờ đi dự tiệc cưới con trai của một người bạn ở Atlanta.

Tiệc cưới bắt đầu lúc 5 giờ chiều mà bây giờ đã quá 3 giờ rồi. Hôm nay thứ bảy nên đường rộng và vắng vẻ. Xe qua khỏi Battlefield Parkway. Đang chạy ở đường trong cùng anh thấy xa xa một chiếc xe đậu trong lề chớp đèn cấp cứu và một người đứng cạnh chiếc xe. Chạy gần tới anh giảm tốc độ xuống còn 55 dặm một giờ. Xe từ từ ngang qua chỗ chiếc xe đang chớp đèn. Thấy một người đang đứng nói chuyện điện thoại, anh hơi cau mày khi nhận ra đó là một người đàn bà mặc áo dài.

Này anh, hãy hỏi em vì sao em yêu Hà Nội, chẳng cần nghĩ suy nhiều, và em sẽ trả lời anh nghe…

Anh biết không? Hà Nội lấp đầy mọi khoảng trống anh tạo ra trong tim em. Đó là một điều kì diệu. Mỗi lần tìm về với Hà Nội, dường như anh đang ở bên em, đang vòng tay ôm em từ phía sau, đang khe khẽ kể những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối mà khiến em chơi vơi lạ. Em có thể cảm nhận được từng ngọn gió thổi nhè nhẹ qua tóc, và cả hơi thở của anh ấm áp phả sau gáy. Lạ quá anh nhỉ, anh đâu có ở đây, anh đâu có tồn tại trong cuộc đời em lúc này. Nhưng Hà Nội trong em là thực, luôn luôn thực, và một phần nào đó, Hà Nội đã thế chỗ anh mất rồi…

Hà Nội của em nhỏ bé lắm anh ạ. Đôi khi em ví Hà Nội nhỏ bé như em vậy, và rồi em lại e dè tự đỏ mặt, ngốc quá phải không anh?

Anh có ngạc nhiên không anh yêu, khi em nói rằng Hà Nội nhỏ bé? Bởi nếu anh gõ đơn giản cái tên ấy vào google, tự động sẽ có hàng loạt những bài báo ca ngợi một trong những thủ đô rộng nhất thế giới từ hơn một năm trở lại đây. Nhưng đừng tin vào điều gì họ đang nói. Mọi con số chỉ là màu xám, còn những gì em kể với anh đây, là sắc màu đôi mắt em được nhìn ngắm, đôi tai em được lắng nghe, khứu giác em được thưởng thức, và hơn hết, là một Hà Nội thực sự, một Hà Nội không chỉ vài năm qua, mà là hàng thế kỉ qua…!
Áo dài… Chỉ có đàn bà Việt Nam mới mặc áo dài.

Xem phim Tram Hoa Mai

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét